Đến bây giờ em vẫn tin rằng khoảnh khắc anh ngủ gục bên giường bệnh

Đến bây giờ em vẫn tin rằng khoảnh khắc anh ngủ gục bên giường bệnh, quỳ xuống vì em, đó là những lúc anh yêu em chân thành nhất, vượt qua cả khó khăn, nỗi sợ hãi, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc, anh sẽ giữ mãi thứ tình cảm ấy.
Một người đã ngoảnh mặt, dù em có lưu luyến bịn rịn không dứt nhưng chẳng thể nào giữ lại cho mình. Tình yêu là bài ca chẳng bao giờ hát đến lời cuối. Nếu sự chân thành lại gây ra nỗi đau, xin hãy chọn nói dối, nếu nói dối gây ra vết thương lòng, xin hãy chọn cách im lặng; nếu im lặng làm em đau, hãy chọn cách từ bỏ.
Em tin vào duyên phận, bởi vì khi ta gặp và quen biết một ai đó trong cuộc đời đó chính là cái duyên, còn có kiên quyết để phấn đấu vì nhau, để đến với nhau hay không lại là quyết định của mỗi người.
Trong cõi bao la này, trời mang nhân duyên đến cho tất cả chúng ta, có thể chỉ là một cái chạm mặt, một nụ cười hay đơn giản chỉ là có chung một sở thích, tất cả đều có thể thành duyên. Còn cái cách chúng ta đón nhận duyên sẽ tạo ra phận.
Duyên do trời định, phận do người tạo. Có thể gặp được người nào là duyên may, nhưng để sống bên cạnh ai đó chính là sự lựa chọn 🙂

Write a Comment

view all comments

Your e-mail address will not be published. Also other data will not be shared with third person. Required fields marked as *