Túi Hút Chân Không Thực Phẩm

MỘT GIẤC MƠ NHƯ THẾ NÀY

MỘT GIẤC MƠ NHƯ THẾ NÀY…
Tôi đã luôn mong biết bao, sẽ có một mối quan hệ như thế này. Chẳng cần biết biết người đó trẻ hay già, trai hay gái, xấu hay đẹp, béo hay gầy. Chúng tôi sẽ cùng nhau đi bộ khắp thành phố, vào những ngày đẹp trời. Chỉ đi bộ vậy thôi, không trò chuyện, không nghe nhạc, không chụp ảnh gì cả. Mỏi chân rồi sẽ ghé đại một quá cafe nào đó, mua hai cốc café cỡ lớn, ngồi bệt bên lề đường, nhìn thời gian chạy qua trước mắt, chờ xem thế kỉ tàn phai.
Vào những ngày nắng hanh hao hay gay gắt. hai đứa tôi sẽ cùng nhau leo lên đồi, nằm dài dưới rừng thông, nhìn những giọt nắng nhỏ tong tong qua kẽ lá, ngửi mùi cỏ úa, nắng két. Người ấy sẽ đưa tôi một phiến lá rộng, che ngang mắt, thiếp đi giữa thiên nhiên trong lãng, bao dung, khoan hòa.
Rồi khi sang cái mùa mà mưa dọn đến thành phố ở trọ dài ngày, tôi và người ấy sẽ cùng nhau ngồi văt vẻo trên hành lang của ban công, ôm guitar cùng một bình trà lớn. Tôi đàn, người ấy hát. Nhạc của Beatles, Gun & Roses, Damien Rice, rồi cả Trịnh, Quốc Bảo, Phạm Duy, Vũ Thành An,Nguyen Nguyen Duy Manh. ,Tiếng mưa át tiếng hát, gột rửa đi cả những nỗi buồn chúng tôi lỡ tay làm đổ lênh láng khắp lòng. Hát đến khi khàn giọng, chúng tôi sẽ cùng nhau uống trà, đung đưa chân, đếm những giọt nước mưa đọng trên mu bàn chân, tôi sẽ miết nhẹ khuỷu tay và những ngón tay người đó.
Tận đến khi chiều nhẹ nhàng buông màn, hai đứa tôi sẽ cùng nhau trèo lên mái nhà. Chúng tôi sẽ nằm ngửa cổ trên đó, tắm mình trong gió trời, trong những nỗi buồn rơi rớt mênh mang. Tôi và người đó sẽ cùng chỉ cho nhau những chòm sao xếp lộn xộn một cách có chủ đích, sẽ cùng chờ một thế giới hai mặt trăng như trong những trang sách của Haruki Murakami vẫn mỏi mòn.
Vào những đêm mưa, hai đứa nằm trong phòng, đắp chăn kín người, thò đôi bà chân ra ngoài, lặng yên nghe mưa, ngửi mùi đất. Lâu thật lâu sau, tôi sẽ giục người ấy mở một đia nhạc, của Mozart, Chopin, Beethoven hay Bach đều được. Tôi sẽ gối đầu lên bụng người ấy, nghe người ấy đọc thơ, Sonnet của Shakespeare, những vần thơ của Charles Baudelaire, Lưu Quang Vũ, Đinh Hùng,…Thứ ngôn từ đẹp đẽ ấy, dìu dặt như tiếng dương cầm, ru lòng tôi mềm đi đôi chút, rồi ngủ quên,…
Chúng tôi sẽ không chia sẻ những câu chuyện, không bộc bạch những nỗi niềm. Vì bởi, chúng tôi đều là những cá thể lạc lõng, những con người quay quắt trong nỗi cô đơn, giãy giụa trưởng thành giữa những bất an, méo mó đang mang. Tịch mịch đi cùng nhau, bằng tất cả thấu cảm, an nhiên còn sót lại giữa trơ khốc, cằn cỗi của tâm hồn. Tôi đã buồn đủ rồi, suốt tuổi trẻ của mình, tôi chỉ khao khát còn được dịu dàng cùng những tháng ngày như thế.
Trong những đêm dài mong manh, nghe được cả tiến gió rít ngoài khung cửa sổ, tôi nằm mơ, những giấc mơ chấp chới. Tôi mơ thấy hai đứa tôi ngồi trên một nóc phà, đi đi lại lại giữa hai bến bờ cỡ gần trăm lần, đủ để nhìn thấy mặt trời chậm rãi vẽ một đường vòng cung trên mênh mông khi bình mình sắp chớm. Ngồi giữa biển, tôi thấy mình vông vênh như con thuyền, và rồi người ấy cho tôi nắm tay, để tôi được neo lại giữa vô biên những dòng chảy lạc loài.
Nghe, người ấy!

17 thoughts on “MỘT GIẤC MƠ NHƯ THẾ NÀY

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *