Túi Hút Chân Không Thực Phẩm

BÓNG ANH HÙNG

BÓNG ANH HÙNG.
Không có Cự, thì Hà Tĩnh mãi vẫn chỉ là cái máng lợn mà thôi. Bài thơ này làm tặng một người khác nhưng hợp với cái vận của anh nên tôi dán lại, như một lời điếu sống khi anh bị tế chín vậy. Huhu…!!!
***
Đi đi anh tất cả đã tan tành
Chẳng còn đéo gì đâu để mà lưu với luyến
Đò kia ngồi chung một chuyến
Sóng cả ai khiến anh chèo?.
Đời lắm chua cay cái nỗi bèo nhèo
Một tý nạc, tý xương, rồi tý mỡ
Chót lưỡi đầu môi thớ lợ
Chắc nêm nếm nhiều rồi, phỏng ông anh?
Ở nơi đó tha hồ mà ngắm giời xanh
Dán ý thơ ơ hờ lên khuông nhạc
Rồi hoang đàng mà thù tạc
Với bạn bè và cả với giăng sao.
Nói anh hay phận số biết thế nào
Thần chết điểm danh là anh về với mẹ
Với bờ đê con trâu con nghé
Và cả những hoang hồn của nỗi hoàng hôn.
Biết anh đi nhiều kẻ khóc như ri
Nhiều kẻ cười ruồi mà rung cả rốn
Dốc vốn để thương vay
Ăn mày giọt nước mắt.
Em cũng cố đi mua lấy lọ cao
Sao Vàng bôi vào mắt
Đỏ một trời tím ngắt
Bóng anh hùng.