Túi Hút Chân Không Thực Phẩm

Em nghĩ thế này

Em nghĩ thế này
Em thì nghĩ thế này: Người lính thực ra là những người bình thường, nhưng phải sống trong một hoàn cảnh đặc biệt mang tính số phận.
Nếu anh Như Thìn, Nguyễn Trọng Luân, Vũ Công Chiến….sống ở miền Nam, Cao Xuân Huy, Vũ Hữu Định, Trần Thiện Thanh sống ở miền Bắc…. Là giả sử thế. Thì Như Thìn sẽ viết Tháng Ba Gãy Súng, Vũ Công Chiến sẽ viết Biển Mặn, Nguyễn Trọng Luân sẽ viết Còn Chút gì để nhớ.
Cũng như Cao Xuân Huy lúc đó, nếu sống sót sẽ viết Nó Và Tôi, Vũ Hữu Định sẽ viết Dấu chân Người lính còn Trần Thiện Thanh sẽ viết Rừng Đói chẳng hạn…
Là em cứ nghĩ thế, và tin thế.
Nhiều bạn trên mạng, thậm chí chưa trải qua những điều số phận người lính đã phải trải qua, chửi người ta té tát như là đúng rồi.
Điều đó quả thực rất buồn, trong khi đất nước đang cố gắng về lại với nhau, như tất yếu dân tộc nó phải thế.